网站首页 > 古诗词 > 桃源行

桃源行

唐 王维

古诗词:桃源行原文翻译+全文注释译文+原著赏析

原文:

[唐] 王维
渔舟逐水爱山春,两岸桃花夹古津。
坐看红树不知远,行尽青溪不见人。
山口潜行始隈隩,山开旷望旋平陆。
遥看一处攒云树,近入千家散花竹。
樵客初传汉姓名,居人未改秦衣服。
居人共住武陵源,还从物外起田园。
月明松下房栊静,日出云中鸡犬喧。
惊闻俗客争来集,竞引还家问都邑。
平明闾巷扫花开,薄暮渔樵乘水入。
初因避地去人间,及至成仙遂不还。
峡里谁知有人事,世中遥望空云山。
不疑灵境难闻见,尘心未尽思乡县。
出洞无论隔山水,辞家终拟长游衍。
自谓经过旧不迷,安知峰壑今来变。
当时只记入山深,青溪几度到云林。
春来遍是桃花水,不辨仙源何处寻。

注释:

【1】逐水:顺着溪水。
【2】古津:古渡口。
【3】坐:因为。
【4】“行尽”句:一作“行尽青溪忽值人”。见人,遇到路人。
【5】隈:山、水弯曲的地方。
【6】旷望:指视野开阔。
【7】旋:不久。
【8】攒云树:云树相连。攒,聚集。
【9】散花竹:指到处都有花和竹林。
【10】樵客:原本指打柴人,这里指渔人。
【11】武陵源:指桃花源,相传在今湖南桃源县(晋代属武陵郡)西南。武陵,即今湖南常德。
【12】物外:世外。
【13】房栊:房屋的窗户。
【14】喧:叫声嘈杂。
【15】俗客:指误入桃花源的渔人。
【16】引:领。
【17】都邑:指桃源人原来的家乡。
【18】平明:天刚亮。
【19】闾巷:街巷。
【20】开:指开门。
【21】薄暮:傍晚。
【22】避地:迁居此地以避祸患。
【23】去:离开。
【24】灵境:指仙境。
【25】尘心:普通人的感情。
【26】乡县:家乡。
【27】游衍:留连不去。
【28】自谓:自以为。
【29】不迷:不再迷路。
【30】峰壑:山峰峡谷。
【31】云林:云中山林。
【32】桃花水:春水,桃花开时河流涨溢。

作品赏析:

【注释】:
物外:世外。

【简析】:
这首诗所写的内容源出陶渊明的《桃花源记》,但王维这首诗妙在毫无雕饰,更能引起人们的兴味,使桃花源更加有名。这是诗人十九岁时的作品。


这是王维十九岁时写的一首七言乐府诗,题材取自陶渊明的叙事散文《桃花源记》。清人吴乔在《围炉诗话》中曾说:“意思,犹五谷也。文,则炊而为饭;诗,则酿而为酒也。”好的诗应当象醇酒,读后能令人陶醉。因此,要将散文的内容改用诗歌表现出来,决不仅仅是一个改变语言形式的问题,还必须进行艺术再创造。王维这首《桃源行》,正是由于成功地进行了这种艺术上的再创造,因而具有独立的艺术价值,得以与散文《桃花源记》并世流传。
  《桃源行》所进行的艺术再创造,主要表现在开拓诗的意境;而这种诗的意境,又主要通过一幅幅形象的画面体现出来。
  诗一开始,就展现了一幅“渔舟逐水”的生动画面:远山近水,红树青溪,一叶渔舟,在夹岸的桃花林中悠悠行进。诗人用艳丽的色调,绘出了一派大好春光,为渔人“坐看红树”、“行尽青溪”作了铺陈。这里,绚烂的景色和盎然的意兴融成一片优美的诗的境界,而事件的开端也蕴含其中了。散文中所必不可少的交代:“晋太元中,武陵人捕鱼为业,缘溪行,忘路之远近……”在诗中都成了酿“酒”的原材料,化为言外意、画外音,让读者自己去想象、去体会了。在画面与画面之间,诗人巧妙地用一些概括性、过渡性的描叙,来牵引连结,并提供线索,引导着读者的想象,循着情节的发展向前推进。“山口”、“山开”两句,便起到了这样的作用。它通过概括描叙,使读者想象到渔人弃舟登岸、进入幽曲的山口蹑足潜行,到眼前豁然开朗、发现桃源的经过。这样,读者的想象便跟着进入了桃源,被自然地引向下一幅画面。这时,桃源的全景呈现在人们面前了:远处高大的树木象是攒聚在蓝天白云里,近处满眼则是遍生于千家的繁花、茂竹。这两句,由远及近,云、树、花、竹,相映成趣,美不胜收。画面中,透出了和平、恬静的气氛和欣欣向荣的生机,让你驰骋想象,去领悟、去意会,去思而得之,而所谓诗的韵致、“酒”的醇味,也就蕴含其中了。接着,我们又可以想象到,渔人一步步进入这幅图画,开始见到了其中的人物。“樵客初传汉姓名,居人未改秦衣服。”写出了桃源中人发现外来客的惊奇和渔人乍见“居人”所感到服饰上的明显不同,隐括了散文中“不知有汉,无论魏晋”的意思。
  中间十二句,是全诗的主要部分。“居人共住武陵源”,承上而来,另起一层意思,然后点明这是“物外起田园”。接着,便连续展现了桃源中一幅幅景物画面和生活画面。月光,松影,房栊沉寂,桃源之夜一片静谧;太阳,云彩,鸡鸣犬吠,桃源之晨一片喧闹。两幅画面,各具情趣。夜景全是静物,晨景全取动态,充满着诗情画意,表现出王维独特的艺术风格。渔人,这位不速之客的闯入,自然也使桃源中人感到意外。“惊闻”二句也是一幅形象的画面,不过画的不是景物而是人物。“惊”、“争”、“集”、“竞”、“问”等一连串动词,把人们的神色动态和感情心理刻画得活灵活现,表现出桃源中人淳朴、热情的性格和对故土的关心。“平明”二句进一步描写桃源的环境和生活之美好。“扫花开”、“乘水入”,紧扣住了桃花源景色的特点。“初因避地去人间,及至成仙遂不还”两句叙事,追述了桃源的来历;“峡里谁知有人事,世间遥望空云山”,在叙事中夹入情韵悠长的咏叹,文势活跃多姿。
  最后一层,诗的节奏加快。作者紧紧扣住人物的心理活动,将渔人离开桃源、怀念桃源、再寻桃源以及峰壑变幻、遍寻不得、怅惘无限这许多内容,一口气抒写下来,情、景、事在这里完全融合在一起了。“不疑”六句,在叙述过程中,对渔人轻易离开“灵境”流露了惋惜之意,对云山路杳的“仙源”则充满了向往之情。然而,时过境迁,旧地难寻,桃源何处?这时,只剩下了一片迷惘。最后四句,作为全诗的尾声,与开头遥相照应。开头是无意迷路而偶从迷中得之,结尾则是有意不迷而反从迷中失之,令人感喟不已!“春来遍是桃花水”,诗笔飘忽,意境迷茫,给人留下了无穷的回味。
  试将这首《桃源行》诗与陶渊明《桃花源记》作比较,可以说二者都很出色,各有特点。散文长于叙事,讲究文理文气,故事有头有尾,时间、地点、人物、事件都交代得具体清楚。而这些,在诗中都没有具体写到,却又使人可以从诗的意境中想象到。诗中展现的是一个个画面,造成诗的意境,调动读者的想象力,去想象、玩味那画面以外的东西,并从中获得一种美的感受。这就是诗之所以为诗吧。
  王维这诗中把桃源说成“灵境”、“仙源”,今人多有非议。其实,诗中的“灵境”,也有云、树、花、竹、鸡犬、房舍以及闾巷、田园,桃源中人也照样日出而作,日入而息,处处洋溢着人间田园生活的气息。它反映了王维青年时代美好的生活理想,其主题思想,与散文《桃花源记》应当说基本上是一致的。
  这首诗通过形象的画面来开拓诗境,可以说,是王维“诗中有画”的特色在早年作品中的反映。此外,全诗三十二句,四句或六句一换韵,平仄相间,转换有致。诗的笔力舒健,从容雅致,游刃有余,颇为后人称道。清人王士禛说:“唐宋以来,作《桃源行》最佳者,王摩诘(维)、韩退之(愈)、王介甫(安石)三篇。观退之、介甫二诗,笔力意思甚可喜。及读摩诘诗,多少自在;二公便如努力挽强,不免面红耳热,此盛唐所以高不可及。”(《池北偶谈》)这“多少自在”四字,便是极高的评价。翁方纲也极口推崇道:这首诗“古今咏桃源事者,至右丞而造极。”(《石洲诗话》)可谓定评。
(刘德重)
拼音版对照
[ tang] wang wei
yu zhou zhu shui ai shan chun, liang an tao hua jia gu jin。
zuo kan hong shu bu zhi yuan, xing jin qing xi bu jian ren。
shan kou qian xing shi wei?, shan kai kuang wang xuan ping lu。
yao kan yi chu zan yun shu, jin ru qian jia san hua zhu。
qiao ke chu chuan han xing ming, ju ren wei gai qin yi fu。
ju ren gong zhu wu ling yuan, hai cong wu wai qi tian yuan。
yue ming song xia fang long jing, ri chu yun zhong ji quan xuan。
jing wen su ke zheng lai ji, jing yin hai jia wen dou yi。
ping ming lv xiang sao hua kai, bo mu yu qiao cheng shui ru。
chu yin bi di qu ren jian, ji zhi cheng xian sui bu hai。
xia li shui zhi you ren shi, shi zhong yao wang kong yun shan。
bu yi ling jing nan wen jian, chen xin wei jin si xiang xian。
chu dong wu lun ge shan shui, ci jia zhong ni chang you yan。
zi wei jing guo jiu bu mi, an zhi feng he jin lai bian。
dang shi zhi ji ru shan shen, qing xi ji du dao yun lin。
chun lai bian shi tao hua shui, bu bian xian yuan he chu xun。

zhu shi:

【1】 zhu shui: shun zhe xi shui。
【2】 gu jin: gu du kou。
【3】 zuo: yin wei。
【4】“ xing jin” ju: yi zuo“ xing jin qing xi hu zhi ren”。 jian ren, yu dao lu ren。
【5】 wei: shan、 shui wan qu de di fang。
【6】 kuang wang: zhi shi ye kai kuo。
【7】 xuan: bu jiu。
【8】 zan yun shu: yun shu xiang lian。 zan, ju ji。
【9】 san hua zhu: zhi dao chu dou you hua he zhu lin。
【10】 qiao ke: yuan ben zhi da chai ren, zhe li zhi yu ren。
【11】 wu ling yuan: zhi tao hua yuan, xiang chuan zai jin hu nan tao yuan xian( jin dai shu wu ling jun) xi nan。 wu ling, ji jin hu nan chang de。
【12】 wu wai: shi wai。
【13】 fang long: fang wu de chuang hu。
【14】 xuan: jiao sheng cao za。
【15】 su ke: zhi wu ru tao hua yuan de yu ren。
【16】 yin: ling。
【17】 dou yi: zhi tao yuan ren yuan lai de jia xiang。
【18】 ping ming: tian gang liang。
【19】 lv xiang: jie xiang。
【20】 kai: zhi kai men。
【21】 bo mu: bang wan。
【22】 bi di: qian ju ci di yi bi huo huan。
【23】 qu: li kai。
【24】 ling jing: zhi xian jing。
【25】 chen xin: pu tong ren de gan qing。
【26】 xiang xian: jia xiang。
【27】 you yan: liu lian bu qu。
【28】 zi wei: zi yi wei。
【29】 bu mi: bu zai mi lu。
【30】 feng he: shan feng xia gu。
【31】 yun lin: yun zhong shan lin。
【32】 tao hua shui: chun shui, tao hua kai shi he liu zhang yi。

zuo pin shang xi:

【 zhu shi】:
wu wai: shi wai。

【 jian xi】:
zhe shou shi suo xie de nei rong yuan chu tao yuan ming de《 tao hua yuan ji》, dan wang wei zhe shou shi miao zai hao wu diao shi, geng neng yin qi ren men de xing wei, shi tao hua yuan geng jia you ming。 zhe shi shi ren shi jiu sui shi de zuo pin。


zhe shi wang wei shi jiu sui shi xie de yi shou qi yan le fu shi, ti cai qu zi tao yuan ming de xu shi san wen《 tao hua yuan ji》。 qing ren wu qiao zai《 wei lu shi hua》 zhong zeng shuo:“ yi si, you wu gu ye。 wen, ze chui er wei fan; shi, ze niang er wei jiu ye。” hao de shi ying dang xiang chun jiu, du hou neng ling ren tao zui。 yin ci, yao jiang san wen de nei rong gai yong shi ge biao xian chu lai, jue bu jin jin shi yi ge gai bian yu yan xing shi de wen ti, hai bi xu jin xing yi shu zai chuang zao。 wang wei zhe shou《 tao yuan xing》, zheng shi you yu cheng gong di jin xing le zhe zhong yi shu shang de zai chuang zao, yin er ju you du li de yi shu jia zhi, de yi yu san wen《 tao hua yuan ji》 bing shi liu chuan。
  《 tao yuan xing》 suo jin xing de yi shu zai chuang zao, zhu yao biao xian zai kai tuo shi de yi jing; er zhe zhong shi de yi jing, you zhu yao tong guo yi fu fu xing xiang de hua mian ti xian chu lai。
   shi yi kai shi, jiu zhan xian le yi fu“ yu zhou zhu shui” de sheng dong hua mian: yuan shan jin shui, hong shu qing xi, yi ye yu zhou, zai jia an de tao hua lin zhong you you xing jin。 shi ren yong yan li de se tiao, hui chu le yi pai da hao chun guang, wei yu ren“ zuo kan hong shu”、“ xing jin qing xi” zuo le pu chen。 zhe li, xuan lan de jing se he ang ran de yi xing rong cheng yi pian you mei de shi de jing jie, er shi jian de kai duan ye yun han qi zhong le。 san wen zhong suo bi bu ke shao de jiao dai:“ jin tai yuan zhong, wu ling ren bu yu wei ye, yuan xi xing, wang lu zhi yuan jin……” zai shi zhong dou cheng le niang“ jiu” de yuan cai liao, hua wei yan wai yi、 hua wai yin, rang du zhe zi ji qu xiang xiang、 qu ti hui le。 zai hua mian yu hua mian zhi jian, shi ren qiao miao di yong yi xie gai kuo xing、 guo du xing de miao xu, lai qian yin lian jie, bing ti gong xian suo, yin dao zhe du zhe de xiang xiang, xun zhe qing jie de fa zhan xiang qian tui jin。“ shan kou”、“ shan kai” liang ju, bian qi dao le zhe yang de zuo yong。 ta tong guo gai kuo miao xu, shi du zhe xiang xiang dao yu ren qi zhou deng an、 jin ru you qu de shan kou nie zu qian xing, dao yan qian huo ran kai lang、 fa xian tao yuan de jing guo。 zhe yang, du zhe de xiang xiang bian gen zhe jin ru le tao yuan, bei zi ran di yin xiang xia yi fu hua mian。 zhe shi, tao yuan de quan jing cheng xian zai ren men mian qian le: yuan chu gao da de shu mu xiang shi zan ju zai lan tian bai yun li, jin chu man yan ze shi bian sheng yu qian jia de fan hua、 mao zhu。 zhe liang ju, you yuan ji jin, yun、 shu、 hua、 zhu, xiang ying cheng qu, mei bu sheng shou。 hua mian zhong, tou chu le he ping、 tian jing de qi fen he xin xin xiang rong de sheng ji, rang ni chi cheng xiang xiang, qu ling wu、 qu yi hui, qu si er de zhi, er suo wei shi de yun zhi、“ jiu” de chun wei, ye jiu yun han qi zhong le。 jie zhe, wo men you ke yi xiang xiang dao, yu ren yi bu bu jin ru zhe fu tu hua, kai shi jian dao le qi zhong de ren wu。“ qiao ke chu chuan han xing ming, ju ren wei gai qin yi fu。” xie chu le tao yuan zhong ren fa xian wai lai ke de jing qi he yu ren zha jian“ ju ren” suo gan dao fu shi shang de ming xian bu tong, yin kuo le san wen zhong“ bu zhi you han, wu lun wei jin” de yi si。
   zhong jian shi er ju, shi quan shi de zhu yao bu fen。“ ju ren gong zhu wu ling yuan”, cheng shang er lai, ling qi yi ceng yi si, ran hou dian ming zhe shi“ wu wai qi tian yuan”。 jie zhe, bian lian xu zhan xian le tao yuan zhong yi fu fu jing wu hua mian he sheng huo hua mian。 yue guang, song ying, fang long chen ji, tao yuan zhi ye yi pian jing mi; tai yang, yun cai, ji ming quan fei, tao yuan zhi chen yi pian xuan nao。 liang fu hua mian, ge ju qing qu。 ye jing quan shi jing wu, chen jing quan qu dong tai, chong man zhe shi qing hua yi, biao xian chu wang wei du te de yi shu feng ge。 yu ren, zhe wei bu su zhi ke de chuang ru, zi ran ye shi tao yuan zhong ren gan dao yi wai。“ jing wen” er ju ye shi yi fu xing xiang de hua mian, bu guo hua de bu shi jing wu er shi ren wu。“ jing”、“ zheng”、“ ji”、“ jing”、“ wen” deng yi lian chuan dong ci, ba ren men de shen se dong tai he gan qing xin li ke hua de huo ling huo xian, biao xian chu tao yuan zhong ren chun pu、 re qing de xing ge he dui gu tu de guan xin。“ ping ming” er ju jin yi bu miao xie tao yuan de huan jing he sheng huo zhi mei hao。“ sao hua kai”、“ cheng shui ru”, jin kou zhu le tao hua yuan jing se de te dian。“ chu yin bi di qu ren jian, ji zhi cheng xian sui bu hai” liang ju xu shi, zhui shu le tao yuan de lai li;“ xia li shui zhi you ren shi, shi jian yao wang kong yun shan”, zai xu shi zhong jia ru qing yun you chang de yong tan, wen shi huo yue duo zi。
   zui hou yi ceng, shi de jie zou jia kuai。 zuo zhe jin jin kou zhu ren wu de xin li huo dong, jiang yu ren li kai tao yuan、 huai nian tao yuan、 zai xun tao yuan yi ji feng he bian huan、 bian xun bu de、 chang wang wu xian zhe xu duo nei rong, yi kou qi shu xie xia lai, qing、 jing、 shi zai zhe li wan quan rong he zai yi qi le。“ bu yi” liu ju, zai xu shu guo cheng zhong, dui yu ren qing yi li kai“ ling jing” liu lu le wan xi zhi yi, dui yun shan lu yao de“ xian yuan” ze chong man le xiang wang zhi qing。 ran er, shi guo jing qian, jiu di nan xun, tao yuan he chu? zhe shi, zhi sheng xia le yi pian mi wang。 zui hou si ju, zuo wei quan shi de wei sheng, yu kai tou yao xiang zhao ying。 kai tou shi wu yi mi lu er ou cong mi zhong de zhi, jie wei ze shi you yi bu mi er fan cong mi zhong shi zhi, ling ren gan kui bu yi!“ chun lai bian shi tao hua shui”, shi bi piao hu, yi jing mi mang, gei ren liu xia le wu qiong de hui wei。
   shi jiang zhe shou《 tao yuan xing》 shi yu tao yuan ming《 tao hua yuan ji》 zuo bi jiao, ke yi shuo er zhe dou hen chu se, ge you te dian。 san wen chang yu xu shi, jiang jiu wen li wen qi, gu shi you tou you wei, shi jian、 di dian、 ren wu、 shi jian dou jiao dai de ju ti qing chu。 er zhe xie, zai shi zhong dou mei you ju ti xie dao, que you shi ren ke yi cong shi de yi jing zhong xiang xiang dao。 shi zhong zhan xian de shi yi ge ge hua mian, zao cheng shi de yi jing, tiao dong du zhe de xiang xiang li, qu xiang xiang、 wan wei na hua mian yi wai de dong xi, bing cong zhong huo de yi zhong mei de gan shou。 zhe jiu shi shi zhi suo yi wei shi ba。
   wang wei zhe shi zhong ba tao yuan shuo cheng“ ling jing”、“ xian yuan”, jin ren duo you fei yi。 qi shi, shi zhong de“ ling jing”, ye you yun、 shu、 hua、 zhu、 ji quan、 fang she yi ji lv xiang、 tian yuan, tao yuan zhong ren ye zhao yang ri chu er zuo, ri ru er xi, chu chu yang yi zhe ren jian tian yuan sheng huo de qi xi。 ta fan ying le wang wei qing nian shi dai mei hao de sheng huo li xiang, qi zhu ti si xiang, yu san wen《 tao hua yuan ji》 ying dang shuo ji ben shang shi yi zhi de。
   zhe shou shi tong guo xing xiang de hua mian lai kai tuo shi jing, ke yi shuo, shi wang wei“ shi zhong you hua” de te se zai zao nian zuo pin zhong de fan ying。 ci wai, quan shi san shi er ju, si ju huo liu ju yi huan yun, ping ze xiang jian, zhuan huan you zhi。 shi de bi li shu jian, cong rong ya zhi, you ren you yu, po wei hou ren cheng dao。 qing ren wang shi? shuo:“ tang song yi lai, zuo《 tao yuan xing》 zui jia zhe, wang mo jie( wei)、 han tui zhi( yu)、 wang jie fu( an shi) san pian。 guan tui zhi、 jie fu er shi, bi li yi si shen ke xi。 ji du mo jie shi, duo shao zi zai; er gong bian ru nu li wan qiang, bu mian mian hong er re, ci sheng tang suo yi gao bu ke ji。”(《 chi bei ou tan》) zhe“ duo shao zi zai” si zi, bian shi ji gao de ping jia。 weng fang gang ye ji kou tui chong dao: zhe shou shi“ gu jin yong tao yuan shi zhe, zhi you cheng er zao ji。”(《 shi zhou shi hua》) ke wei ding ping。
( liu de zhong)

欢迎读者提供注释翻译和赏析

桃源行(唐 王维)原文注释翻译及赏析(完)-古诗词译文

查看(王维)更多诗文

免责声明:「桃源行」是唐 王维创作的一篇诗词,文笔优美俱佳,原文注释和赏析等内容(即本文)皆收集于网络,版权归原作者,只代表作者观点和本站无关,如果您认为本站转载侵犯了您的权益,请联系我们删除。

古诗词推荐

  • 桃源行[唐] 王维 〔时年十九〕 渔舟逐水爱山春。 两岸桃花夹去(一作古)津。 坐看红树不知远。 行尽青溪不见人。 山口潜行始隈[阝奥]。 山开旷望旋平陆。 遥看一处攒云树。 近入千家散花竹。 樵客初传汉姓名。 居人未改秦衣服。 居人共住武陵源。 还从物外起...
  • 过香积寺[唐] 王维 不知香积寺,数里入云峰。 古木无人径,深山何处钟。 泉声咽危石,日色冷青松。 薄暮空潭曲,安禅制毒龙。 注释: 【1】过:过访,探望。 【2】香积寺:在长安县(今陕西省西安市)南神禾原上。 【3】入云峰:登上入云的高峰。 【4】钟:寺庙的...
  • 渭川田家[唐] 王维 斜阳照墟落,穷巷牛羊归。 野老念牧童,倚杖候荆扉。 雉雊麦苗秀,蚕眠桑叶...
  • 相思[唐] 王维 红豆生南国,春来发几枝。 愿君多采撷,此物最相思。 注释: 【1】相思:题一作“相思子”,又作“江上赠李龟年”。 【2】红豆:又名相思子,一种生在江南地区的植物,结出的籽像豌豆而稍扁,呈鲜红色。 【3】“春来”句:一作“秋来发故枝”。...
  • 渭城曲[唐] 王维 渭城朝雨浥轻尘,客舍青青柳色新。 劝君更尽一杯酒,西出阳关无故人。 注释: 作品赏析: 【注解】: 1、渭城:就是咸阳,现今陕西省西安市。 2、浥:湿润。 3、客舍:旅馆。 4、柳色:柳象征离别。 5、阳关:古关名,在甘肃省敦煌西南,...
  • 杂诗[唐] 王维 双燕初命子,五桃新作花。王昌是东舍,宋玉次西家。 小小能织绮,时时出浣纱。亲劳使君问,南陌驻香车。 注释:...
  • 杂诗[唐] 王维 朝因折杨柳,相见洛阳隅。楚国无如妾,秦家自有夫。 对人传玉腕,映烛解罗襦。人见东方骑,皆言夫婿殊。 持谢金吾子,烦君提玉壶。 注释:...
  • 杂诗[唐] 王维 君自故乡来,应知故乡事。 来日绮窗前,寒梅著花未? 注释: 【1】君:对对方的尊称,您。 【2】故乡:家乡,这里指作者的故乡。 【3】应知:知道,了解。 【4】来日:来的时候。 【5】绮窗:雕画花纹的窗户。绮:有花纹的丝织品。 【6】寒梅:...
  • 观猎[唐] 王维 风劲角弓鸣,将军猎渭城。 草枯鹰眼疾,雪尽马蹄轻。 忽过新丰市,还归细柳营。 回看射雕处,千里暮云平。 注释: 【1】观猎:诗题一作《猎骑》。宋人郭茂倩摘前四句编入《乐府诗集·近代曲辞》,题作《戎浑》。按:唐人姚合《玄极集》及韦庄《...
  • 终南山[唐] 王维 太乙近天都,连山到海隅。 白云回望合,青霭入看无。 分野中峰变,阴晴众壑殊。 欲投人处宿,隔水问樵夫。 注释: 【1】太乙:终南山别名。又名太一,秦岭之一峰。唐人每称终南山一名太一,如《元和郡县志》:终南山在县(京兆万年县)南五十里...
  • 积雨辋川庄作[唐] 王维 积雨空林烟火迟,蒸藜炊黍饷东菑。 漠漠水田飞白鹭,阴阴夏木啭黄鹂。 山中习静观朝槿,松下清斋折露葵。 野老与人争席罢,海鸥何事更相疑。 注释: 【1】积雨:久雨。 【2】辋(wǎng)川庄:即王维在辋川的宅第,在今陕西蓝田终南山中,是王...
  • 终南别业[唐] 王维 中岁颇好道,晚家南山陲。 兴来每独往,胜事空自知。 行到水穷处,坐看云起时。 偶然值林叟,谈笑无还期。 注释: 【1】别业:别墅。晋石崇《思归引序》:“晚节更乐放逸,笃好林薮,遂肥遁于河阳别业。” 【2】中岁:中年。 【3】好(hào):...
  • 送别[唐] 王维 下马饮君酒,问君何所之。 君言不得意,归卧南山陲。 但去莫复问,白云无尽时。 注释: 【1】饮君酒:劝君饮酒。饮,使······喝。 【2】何所之:去哪里。之,往。 【3】归卧:隐居。 【4】南山:终南山,即秦岭,在今陕西省西安市西南。 ...
  • 山中送别[唐] 王维 山中相送罢,日暮掩柴扉。 春草明年绿,王孙归不归。 注释: 【1】掩:关闭。 【2】柴扉:柴门,用荆条或树枝编扎的简陋的门。 【3】明年:一作“年年”。 【4】王孙:贵族的子孙,这里指送别的友人。 作品赏析: 这首送别诗,不写离亭饯别的依...
  • 竹里馆[唐] 王维 独坐幽篁里,弹琴复长啸。 深林人不知,明月来相照。 注释: 【1】竹里馆:辋川别墅胜景之一,房屋周围有竹林,故名。 【2】幽篁(huáng):幽深的竹林。 【3】啸(xiào):嘬口发出长而清脆的声音,类似于打口哨。 【4】深林:指“幽篁”。 ...
  • 鹿柴[唐] 王维 空山不见人,但闻人语响。 返景入深林,复照青苔上。 注释: 【1】鹿柴(zhài):王维辋川别墅之一(在今陕西省蓝田县西南)。柴:通“寨”、“砦”,用树木围成的栅栏。 【2】但:只。 【3】返景(yǐng):同“返影”,太阳将落时通过云彩反...
  • 鸟鸣涧[唐] 王维 人闲桂花落,夜静春山空。 月出惊山鸟,时鸣春涧中。 注释: 【1】鸟鸣涧:鸟儿在山涧中鸣叫。 【2】人闲:指没有人事活动相扰。闲:安静、悠闲,含有人声寂静的意思。 【3】桂花:此指木樨,有春花、秋花等不同品种,这里写的是春天开花的一种...
  • 使至塞上[唐] 王维 单车欲问边,属国过居延。 征蓬出汉塞,归雁入胡天。 大漠孤烟直,长河落日圆。 萧关逢候骑,都护在燕然。 注释: 【1】使至塞上:奉命出使边塞。使:出使。 【2】单车:一辆车,车辆少,这里形容轻车简从。 【3】问边:到边塞去看望,指慰问守...
  • 九月九日忆山东兄弟[唐] 王维 独在异乡为异客,每逢佳节倍思亲。 遥知兄弟登高处,遍插茱萸少一人。 注释: 【1】九月九日:即重阳节。古以九为阳数,故曰重阳。 【2】忆:想念。 【3】山东:王维迁居于蒲县(今山西永济县),在函谷关与华山以东,所以称山东。 【4】异乡:...
  • 送元二使安西(渭城曲)[唐] 王维 渭城朝雨浥轻尘,客舍青青柳色新。 劝君更尽一杯酒,西出阳关无故人。 注释: 【1】渭城:在今陕西省西安市西北,渭水北岸。即秦代咸阳古城。 【2】朝雨:早晨下的雨。 【3】浥(yì):润湿。 【4】客舍:驿馆,旅馆。 【5】柳色:柳树象征离...

桃源行·古诗词文学经典推荐*名著阅读

论语孟子大学中庸尚书礼记诗经孙子兵法乐府诗集婉约词弟子规爱莲说雁门太守行送元二使安西三字经长恨歌唐诗三百首素问尔雅醒世恒言世说新语文心雕龙千字文左传礼记