冬晚对雪忆胡居士家(一作王劭诗,非)
唐 王维
古诗词:冬晚对雪忆胡居士家(一作王劭诗,非)原文翻译+全文注释译文+原著赏析
原文:
[唐] 王维寒更传晓箭,清镜览衰颜。
隔牖风惊竹,开门雪满山。
洒空深巷静,积素广庭闲。
借问袁安舍,翛然尚闭关。
注释:
作品赏析:
王维这首《冬晚对雪忆胡居士家》就是一首抒写雪中思友的诗,表达出对友人深切的关怀 。胡居士:名不详。只知他家境清寒,信奉佛教,住处距王维不远。王维有《胡居士卧病遗米因赠》、《与胡居士皆病寄此兼示学人 》等诗,从诗中可知胡居士贤而贫困,王维曾经周济过他。前六句写山居的静寂,雪景的清幽,结尾处的对雪怀人之情,就是在这样一个特定的环境中自然地触发出来。中二联是写雪景的名句 。一般人好用鹅毛柳絮、碎琼乱玉等来写雪景。王维写雪,笔墨空灵,感觉细腻而有层次。诗人先从听觉着笔,写他夜里隔着窗子听见风吹动竹子的声响;接着写视觉所见:清晨开门一看,才发觉皑皑白雪已铺满了山头 。“风听竹”有声 ,“雪满山”有色,境界空阔,又紧扣着诗人隔窗“听”和开门“看”的动作神态,一惊一叹的内心感受,这就使人如临其境。接下去的一联 ,“洒空”二字摹写动态,描绘雪花纷纷扬扬、漫空飞舞之态;“积素”二字写静,表现给地面上已积起厚厚的一层白雪。 “深巷静 ”、“广庭闲”、则渲染雪夜里深巷、广庭环境的清寂,传达出诗人的心境。诗人通过“惊”、“满”、“静”、“闲”四个动词和形容词,细致地表现了自己在雪夜里的思绪变化。王维吸取了前人写雪的艺术经验,同样运用不粘滞于物象而纯从感觉印象着以淡墨的表现方法,绘出一幅清寒、寂静而又有声息、光色、动感和生气的夜雪图。
这首诗的主题和艺术构思,对大历诗人韦应物的《寄全椒山中道士 》、《秋夜寄邱二十二员外 》等名作,都有一定的影响。
拼音版对照
[ tang] wang wei
han geng chuan xiao jian, qing jing lan shuai yan。
ge you feng jing zhu, kai men xue man shan。
sa kong shen xiang jing, ji su guang ting xian。
jie wen yuan an she,? ran shang bi guan。
zhong er lian shi xie xue jing de ming ju 。 yi ban ren hao yong e mao liu xu、 sui qiong luan yu deng lai xie xue jing。 wang wei xie xue, bi mo kong ling, gan jiao xi ni er you ceng ci。 shi ren xian cong ting jiao zhe bi, xie ta ye li ge zhe chuang zi ting jian feng chui dong zhu zi de sheng xiang; jie zhe xie shi jiao suo jian: qing chen kai men yi kan, cai fa jiao ai ai bai xue yi pu man le shan tou 。“ feng ting zhu” you sheng ,“ xue man shan” you se, jing jie kong kuo, you jin kou zhe shi ren ge chuang“ ting” he kai men“ kan” de dong zuo shen tai, yi jing yi tan de nei xin gan shou, zhe jiu shi ren ru lin qi jing。 jie xia qu de yi lian ,“ sa kong” er zi mo xie dong tai, miao hui xue hua fen fen yang yang、 man kong fei wu zhi tai;“ ji su” er zi xie jing, biao xian gei di mian shang yi ji qi hou hou de yi ceng bai xue。 “ shen xiang jing ”、“ guang ting xian”、 ze xuan ran xue ye li shen xiang、 guang ting huan jing de qing ji, chuan da chu shi ren de xin jing。 shi ren tong guo“ jing”、“ man”、“ jing”、“ xian” si ge dong ci he xing rong ci, xi zhi di biao xian le zi ji zai xue ye li de si xu bian hua。 wang wei xi qu le qian ren xie xue de yi shu jing yan, tong yang yun yong bu zhan zhi yu wu xiang er chun cong gan jiao yin xiang zhe yi dan mo de biao xian fang fa, hui chu yi fu qing han、 ji jing er you you sheng xi、 guang se、 dong gan he sheng qi de ye xue tu。
zhe shou shi de zhu ti he yi shu gou si, dui da li shi ren wei ying wu de《 ji quan jiao shan zhong dao shi 》、《 qiu ye ji qiu er shi er yuan wai 》 deng ming zuo, dou you yi ding de ying xiang。
han geng chuan xiao jian, qing jing lan shuai yan。
ge you feng jing zhu, kai men xue man shan。
sa kong shen xiang jing, ji su guang ting xian。
jie wen yuan an she,? ran shang bi guan。
zhu shi:
zuo pin shang xi:
wang wei zhe shou《 dong wan dui xue yi hu ju shi jia》 jiu shi yi shou shu xie xue zhong si you de shi, biao da chu dui you ren shen qie de guan huai 。 hu ju shi: ming bu xiang。 zhi zhi ta jia jing qing han, xin feng fo jiao, zhu chu ju wang wei bu yuan。 wang wei you《 hu ju shi wo bing yi mi yin zeng》、《 yu hu ju shi jie bing ji ci jian shi xue ren 》 deng shi, cong shi zhong ke zhi hu ju shi xian er pin kun, wang wei zeng jing zhou ji guo ta。 qian liu ju xie shan ju de jing ji, xue jing de qing you, jie wei chu de dui xue huai ren zhi qing, jiu shi zai zhe yang yi ge te ding de huan jing zhong zi ran di chu fa chu lai。zhong er lian shi xie xue jing de ming ju 。 yi ban ren hao yong e mao liu xu、 sui qiong luan yu deng lai xie xue jing。 wang wei xie xue, bi mo kong ling, gan jiao xi ni er you ceng ci。 shi ren xian cong ting jiao zhe bi, xie ta ye li ge zhe chuang zi ting jian feng chui dong zhu zi de sheng xiang; jie zhe xie shi jiao suo jian: qing chen kai men yi kan, cai fa jiao ai ai bai xue yi pu man le shan tou 。“ feng ting zhu” you sheng ,“ xue man shan” you se, jing jie kong kuo, you jin kou zhe shi ren ge chuang“ ting” he kai men“ kan” de dong zuo shen tai, yi jing yi tan de nei xin gan shou, zhe jiu shi ren ru lin qi jing。 jie xia qu de yi lian ,“ sa kong” er zi mo xie dong tai, miao hui xue hua fen fen yang yang、 man kong fei wu zhi tai;“ ji su” er zi xie jing, biao xian gei di mian shang yi ji qi hou hou de yi ceng bai xue。 “ shen xiang jing ”、“ guang ting xian”、 ze xuan ran xue ye li shen xiang、 guang ting huan jing de qing ji, chuan da chu shi ren de xin jing。 shi ren tong guo“ jing”、“ man”、“ jing”、“ xian” si ge dong ci he xing rong ci, xi zhi di biao xian le zi ji zai xue ye li de si xu bian hua。 wang wei xi qu le qian ren xie xue de yi shu jing yan, tong yang yun yong bu zhan zhi yu wu xiang er chun cong gan jiao yin xiang zhe yi dan mo de biao xian fang fa, hui chu yi fu qing han、 ji jing er you you sheng xi、 guang se、 dong gan he sheng qi de ye xue tu。
zhe shou shi de zhu ti he yi shu gou si, dui da li shi ren wei ying wu de《 ji quan jiao shan zhong dao shi 》、《 qiu ye ji qiu er shi er yuan wai 》 deng ming zuo, dou you yi ding de ying xiang。
欢迎读者提供注释翻译和赏析
冬晚对雪忆胡居士家(一作王劭诗,非)(唐 王维)原文注释翻译及赏析(完)-古诗词译文免责声明:「冬晚对雪忆胡居士家(一作王劭诗,非)」是唐 王维创作的一篇诗词,文笔优美俱佳,原文注释和赏析等内容(即本文)皆收集于网络,版权归原作者,只代表作者观点和本站无关,如果您认为本站转载侵犯了您的权益,请联系我们删除。
古诗词推荐
- 白鼋涡(杂言走笔)
[唐] 王维 南山之瀑水兮,激石滈瀑似雷惊,人相对兮不闻语声。 翻涡跳沫兮苍苔湿,藓老且厚,春草为之不生。 兽不敢惊动,鸟不敢飞鸣。白鼋涡涛戏濑兮, 委身以纵横。王人之仁兮,不网不钓,得遂性以生成。 注释:...
- 送友人归山歌二首(离骚题作山中人)
[唐] 王维 山寂寂兮无人,又苍苍兮多木。群龙兮满朝, 君何为兮空谷。文寡和兮思深,道难知兮行独。 悦石上兮流泉,与松间兮草屋。入云中兮养鸡, 上山头兮抱犊。神与枣兮如瓜,虎卖杏兮收谷。 愧不才兮妨贤,嫌既老兮贪禄。誓解印兮相从, 何詹尹兮何卜...
- 送李睢阳(一本以前九句自为一首)
[唐] 王维 将置酒,思悲翁。使君去,出城东。麦渐渐,雉子斑。 槐阴阴,到潼关。骑连连,车迟迟。心中悲,宋又远。 周间之,南淮夷。东齐儿,碎碎织练与素丝, 游人贾客信难持。五谷前熟方可为,下车闭閤君当思。 天子当殿俨衣裳,大官尚食陈羽觞。彤庭散...
- 寄崇梵僧(崇梵寺近东阿覆釜村)
[唐] 王维 崇梵僧,崇梵僧,秋归覆釜春不还。落花啼鸟纷纷乱, 涧户山窗寂寂闲。峡里谁知有人事,郡中遥望空云山。 注释:...
- 黄雀痴(杂言走笔)
[唐] 王维 黄雀痴,黄雀痴,谓言青鷇是我儿。一一口衔食, 养得成毛衣。到大啁啾解游飏,各自东西南北飞。 薄暮空巢上,羁雌独自归。凤凰九雏亦如此, 慎莫愁思憔悴损容辉。 注释:...
- 青雀歌(与卢象、崔兴宗、裴迪、弟缙同赋)
[唐] 王维 青雀翅羽短,未能远食玉山禾。 犹胜黄雀争上下,唧唧空仓复若何。 注释:...
- 燕支行(时年二十一)
[唐] 王维 汉家天将才且雄,来时谒帝明光宫。万乘亲推双阙下, 千官出饯五陵东。誓辞甲第金门里,身作长城玉塞中。 卫霍才堪一骑将,朝廷不数贰师功。赵魏燕韩多劲卒, 关西侠少何咆勃。报雠只是闻尝胆,饮酒不曾妨刮骨。 画戟雕戈百日寒,连旗大旆黄尘没...
- 别弟妹二首(一作卢象诗)
[唐] 王维 两妹日成长,双鬟将及人。已能持宝瑟,自解掩罗巾。 念昔别时小,未知疏与亲。今来始离恨,拭泪方殷勤。 小弟更孩幼,归来不相识。同居虽渐惯,见人犹未觅。 宛作越人语,殊甘水乡食。别此最为难,泪尽有馀忆。 注释:...
- 济上四贤咏·郑霍二山人(一作寄崔郑二山人
[唐] 王维 翩翩繁华子,多出金张门。幸有先人业,早蒙明主恩。 童年且未学,肉食骛华轩。岂乏中林士,无人荐至尊。 郑公老泉石,霍子安丘樊。卖药不二价,著书盈万言。 息阴无恶木,饮水必清源。吾贱不及议,斯人竟谁论。 注释:...
- 李陵咏(时年十九)
[唐] 王维 汉家李将军,三代将门子。结发有奇策,少年成壮士。 长驱塞上儿,深入单于垒。旌旗列相向,箫鼓悲何已。 日暮沙漠陲,战声烟尘里。将令骄虏灭,岂独名王侍。 既失大军援,遂婴穹庐耻。少小蒙汉恩,何堪坐思此。 深衷欲有报,投躯未能死。引领望...
- 崔濮阳兄季重前山兴(山西去亦对维门)
[唐] 王维 秋色有佳兴,况君池上闲。悠悠西林下,自识门前山。 千里横黛色,数峰出云间。嵯峨对秦国,合沓藏荆关。 残雨斜日照,夕岚飞鸟还。故人今尚尔,叹息此颓颜。 注释:...
- 送张舍人佐江州同薛璩十韵(走笔成)
[唐] 王维 束带趋承明,守官唯谒者。清晨听银蚪,薄暮辞金马。 受辞未尝易,当是方知寡。清范何风流,高文有风雅。 忽佐江上州,当自浔阳下。逆旅到三湘,长途应百舍。 香炉远峰出,石镜澄湖泻。董奉杏成林,陶潜菊盈把。 范蠡常好之,庐山我心也。送君思...
- 送高適弟耽归临淮作(坐上作)
[唐] 王维 少年客淮泗,落魄居下邳。遨游向燕赵,结客过临淄。 山东诸侯国,迎送纷交驰。自尔厌游侠,闭户方垂...
- 酬黎居士淅川作(昙壁上人院走笔成)
[唐] 王维 侬家真个去,公定随侬否。著处是莲花,无心变杨柳。 松龛藏药裹,石唇安茶臼。气味当共知,那能不携手。 注释:...
- 林园即事寄舍弟紞(次荆州时作)
[唐] 王维 寓目一萧散,销忧冀俄顷。青草肃澄陂,白云移翠岭。 后沔通河渭,前山包鄢郢。松含风里声,花对池中影。 地多齐后疟,人带荆州瘿。徒思赤笔书,讵有丹砂井。 心悲常欲绝,发乱不能整。青簟日何长,闲门昼方静。 颓思茅檐下,弥伤好风景。 注释...
- 赠祖三咏(济州官舍作)
[唐] 王维 萧蛸挂虚牖,蟋蟀鸣前除。岁晏凉风至,君子复何如。 高馆阒无人,离居不可道。闲门寂已闭,落日照秋草。 虽有近音信,千里阻河关。中复客汝颍,去年归旧山。 结交二十载,不得一日展。贫病子既深,契阔余不浅。 仲秋虽未归,暮秋以为期。良会讵...
- 赠刘蓝田(一作卢象诗)
[唐] 王维 篱间犬迎吠,出屋候荆扉。岁晏输井税,山村人夜归。 晚田始家食,馀布成我衣。讵肯无公事,烦君问是非。 注释:...
- 献始兴公(时拜右拾遗)
[唐] 王维 宁栖野树林,宁饮涧水流。不用坐粱肉,崎岖见王侯。 鄙哉匹夫节,布褐将白头。任智诚则短,守任固其优。 侧闻大君子,安问党与雠。所不卖公器,动为苍生谋。 贱子跪自陈,可为帐下不。感激有公议,曲私非所求。 注释: 作品赏析: 张九龄玄宗时...
- 送殷四葬(一作哭殷遥)
[唐] 王维 送君返葬石楼山,松柏苍苍宾驭还。 埋骨白云长已矣,空馀流水向人间。 注释:...
- 寒食汜上作(一作途中口号)
[唐] 王维 广武城边逢暮春,汶阳归客泪沾巾。 落花寂寂啼山鸟,杨柳青青渡水人。 注释:...